Dựa theo kế hoạch lúc trước, bọn họ tính toán cùng nhau động thủ, mạnh mẽ lôi kéo Dương Gian trong mấy giây rồi nhanh chóng rút lui, treo biển số nhà 707 trước cửa, trực tiếp vây khốn.
Thế nhưng khi động thủ thì tuyệt đối không được để đối phương nghi kị.
Nếu muốn thành công kế hoạch này thì phải đánh được đòn phủ đầu.
Nhưng mà trong hoàn cảnh hiện tại, kế hoạch này đã không thể thành công được nữa rồi.
“Lạc Thắng, trong lòng anh suy tính cái gì thì tự bản thân anh cũng biết, có chút mồm mép thì lừa lũ trẻ con thì ổn, còn muốn ở đây vũ nhục người, anh thấy trên thế giới chỉ có anh là kẻ thông minh thôi sao, còn những người khác đều ngu xuẩn hà?”
Dương Gian mặt lạnh nhìn hắn rồi nói.
“Cái khác chưa nói đến, một tên tội phạm đang bị truy nã như Tôn Nhân ngồi ở chỗ này, anh không những không quản mà còn muốn hoà giải mâu thuẫn ư? Não anh là não lợn à? Một người phụ trách lại phải hoà giải với một tên tội phạm bị truy nã.”
Sắc mặt Lạc Thắng lập tức trầm xuống.
Đây cũng là lần đầu hắn bị người khác chỉ thẳng mặt mà chửi mắng, dù sao hắn cũng là người phụ trách của cả một thành phố.
"Dương Gian, cậu đừng có mở mồm ra là bảo tôi là tội phạm bị truy nã, Tôn Nhân tôi đây đã phạm tội gì chứ?”
Tôn Nhân có chút hận ý mà nói:
“Do bắt cóc Trương Vỹ sao? Tôi vốn chưa từng muốn đối phó hắn, tôi chỉ lợi dụng Trương Vỹ có một lần mà thôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237166/chuong-2338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.