“Cô đúng là một người vô cùng thông minh, trước đây ta cũng gặp một người phụ nữ rất thông minh, chỉ là kết cục của cô ta không được tốt cho lắm.”
Dương Gian đáp.
“Cậu Dương giết cô ấy rồi sao?”
Hà Nguyệt Liên cười hỏi, không mảy may sợ hãi.
Dương Gian đáp:
“Đối với người phụ nữ kia, chết là một loại giải thoát, tôi đã giúp cô ta giải thoát rồi, có một số chuyện còn kinh khủng hơn cả cái chết.”
“Còn kinh khủng hơn cả cái chết ư? Đó là gì vậy?”
Hà Nguyệt Liên không kìm nổi tò mò mà hỏi.
Dương Gian tiếp tục đi về phía trước, hắn hỏi:
“Một cộng một bằng mấy?”
“Một cộng một bằng ba.”
Hà Nguyệt Liên gần như không cần suy nghĩ mà trả lời luôn câu hỏi này.
Nhưng sau đó sắc mặt cô ta chợt thay đổi, một cộng một bằng hai, đây là điều mà đến trẻ con còn biết sao bản thân cô ta lại trả lời một cộng một bằng ba? Nghĩ lại.
Một cộng một chính xác là bằng hai.
"Không, không đúng, hẳn là phải bằng ba chứ..."
Lúc này Hà Nguyệt Liên chợt ngẩn người.
Một cái vấn đề đơn giản vốn không còn gì để bàn cãi như thế mà bản thân cô ta lại đưa ra đến hai đáp án, mà không hề cảm thấy hai đáp án này có vấn đề, dường như vốn dĩ phải như thế.
Hà Nguyệt Liên là một người thông minh, cô lập thức ý thức được có lẽ bản thân mình có vấn đề.
Chẳng có lẽ là….
Cô nhớ tới cảnh tượng bị Dương Gian xiết cổ đến suýt chết lúc trước, lúc đó, ngoại trừ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237164/chuong-2336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.