Lúc này Dương Gian thu lại suy nghĩ, chậm rãi buông ra Hà Nguyệt Liên ra, sau đó quay đầu nhìn bọn họ:
"Mấy người là ai?"
"Tên tôi là Trịnh Nghĩa Tĩnh, đến từ Hồng Kông, đội trưởng Dương chắc sẽ không biết tôi đâu."
Người đàn ông tên Trịnh Nghĩa Tĩnh nói:
"Nếu có chuyện gì mà ngồi xuống nói từ nói là được, động thủ là cậu không đúng rồi, cậu là người phụ trách, ứng phó với những dự kiện linh dị là trách nhiệm của cậu, nhưng không hề nói cậu có thể đối phó với những người bình thường một cách trắng trợn như vậy, cho nên mong cậu thả cô Hà xuống. "
Ông chủ Hà ở bên thấy có mấy người xuất hiện, nhất thời cũng an tâm mà thở ra.
Ông ta chỉ biết một vài người trong giới linh dị, bình thường cũng ít khi mời bọn họ đến, đặc biệt là Trịnh Nghĩa Tĩnh.
Nhưng hôm nay không mời thì không được rồi, nếu việc này cứ tiếp diễn chỉ e sẽ có nhiều người bỏ mạng.
May mắn thay, Trương Chí lúc trước sợ hãi bỏ đi vẫn chọn ra mặt, không sợ hãi Quỷ Nhãn Dương Gian này.
Quả nhiên, đông người vẫn tốt hơn.
Tuy nhiên, lúc này sắc mặt Trương Chí trông có vẻ rất căng thẳng, tuy là người trong giới linh dị, đối phó với người thường, quản lý sòng bạc, đối phó với người mới trong giới linh dị thì không sao, nhưng nếu bảo phải giao đấu với Quỷ Nhãn Dương Gian trong lời đồn đại thì gan hắn vẫn chưa to đến vậy, hắn còn muốn sống thêm mấy năm, không muốn chết sớm như vậy.
“Trịnh Nghĩa Tĩnh, chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237160/chuong-2332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.