Dương Gian dùng một tay bóp cổ Hà Nguyệt Liên, nâng cả người cô lên, cô không thể vùng vẫy, khuôn mặt đỏ bừng, giống như một cái xác treo trên xà nhà, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện đang diễn ra.
Quỷ ảnh nhanh chóng xâm nhập vào cơ thể của Hà Nguyệt Liên và chiếm được ký ức của nàng ta.
Nhưng điều kỳ lạ là.
Ký ức mà Dương Gian có được sau khi xâm nhập vào cơ thể Hà Nguyệt Liên không phải là ký ức của một người sống bình thường mà hắn chỉ trông thấy một mảng mờ mịt trong ký ức của Hà Nguyệt Liên.
Có một ngọn đèn được thắp sáng trong khoảng u tối đó.
Đó là một ngọn đèn dầu, tỏa ra tia sáng yếu ớt, miễn cưỡng chiếu rọi được một mảng u tối.
“Vậy mà trong ký ức lại chỉ có một ngọn đèn dầu, còn lại chẳng có gì cả. Không, không đúng, đây phải là một loại linh dị bảo vệ, kẻ nào đó đã để lại thứ gì đó trên người phụ nữ này để ngăn chặn ai đó xâm phạm trí nhớ của cô ta, cũng có thể vấn đề xuất phát từ chính người phụ nữ này. "
Lúc này vẻ mặt của Dương Gian hơi động đậy.
Quỷ ảnh của hắn có thể đọc được ký ức của người bình thường mà không sót chút nào, nhưng nó lại mất đi hiệu lực ở trên cơ thể người phụ nữ có gương mặt gióng lệ quỷ trong quỷ hoạ.
Ngọn đèn dầu trong ký ức kia đã ngăn cản, không để quỷ ảnh tiếp tục xân lấn nữa.
"Tôi không tin, ngọn đèn đó thực sự có thể chặn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237159/chuong-2331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.