Trên quầy tiếp tân là một chiếc đèn dầu cũ phát ra ánh sáng nhàn nhạt, một người đàn ông mặt đầy nếp nhăn, đang đội mũ vải nằm đó, hơi ngẩng đầu nhìn Phùng Toàn.
Hai người nhìn nhau.
Một người nghiêm túc và thận trọng, còn người kia khẽ mỉm cười, như thể đang chào hỏi.
“Người ở cổ trấn Thái Bình?”
Phùng Toàn lập tức đoán ra khi nhìn thấy cách ăn mặc của người này.
“Cái xẻng của anh không phải thứ bình thường, nó có thể giết chết người hầu của tôi chỉ bằng một nhát.”
Người đàn ông nói:
“Anh định bồi thường cho như tôi thế nào? Nó là tay chân sai vặt của tôi mấy chục năm nay, hỏng một chiếc là thiếu một chiếc. Tôi chẳng dư dả mua thêm đâu.”
“Ông là ai?”
Phùng Toàn cầm xẻng, ánh đèn trong sảnh lập lòe.
Sương mù dày đặc dần dần xuất hiện, bao phủ lấy cánh cửa bên cạnh khiến cánh cửa biến mất trong tầm mắt của Phùng Toàn.
Mọi thứ xung quanh bị sương mù cản lại, chỉ có khu vực được ánh sáng lay lắt từ ngọn đèn dầu tỏa ra mới không có sương mù, dường như nó bị một kết giới vô hình xung quanh nó.
“Tôi là chủ nhà nghỉ này, anh có thể gọi tôi là ông chủ Lưu.”
Sau khi nói xong, người đàn ông cười toe toét đầy tự hào.
Giống như chuyện này làm hắn khiến hắn rất vui và tự hào
“Ông chủ Lưu?”
Phùng Toàn liền biết đây là tên giả, hắn nói:
“Ông là ngự quỷ nhân?”
“Ngự quỷ nhân? Không phải, anh đừng nói linh tinh, tôi là một người làm ăn đàng hoàng.”
Ông chủ Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237018/chuong-2190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.