“Bên trong có tro cốt, thi mỡ, máu tươi, còn có...”
Bỗng nhiên.
Hắn hạ cây nến xuống và mỉm cười:
“Ừ, đồ tốt, đốt đi tiếc thật đó, nhưng cũng có giá trị. Chẳng qua một cây không đủ, thêm một cây nữa thì sao, thứ này chẳng phải hàng hiếm gì, có nguyên liệu tôi cũng chế ra được.”
“Không còn, chỉ còn một cây.”
Phùng Toàn nói.
“Vậy cái xẻng thì sao, nó là đồ cổ, rất hiếm. Anh đưa nó cho tôi, tôi không tính toán chuyện người hầu lúc trước nữa. Thậm chí còn trả cho anh bảy đồng, anh thấy thế nào?”
Ông chủ Lưu keo kiệt không rõ đã lấy một tờ tiền ra từ lúc nào.
Màu sắc rực rỡ.
Chính xác là tờ bảy đồng.
Giống hệt tờ bảy đồng của Dương Gian lúc trước.
“Đây là tờ bảy đồng, nó có giá trị rất lớn, cả đời này hiếm ai có thể thấy nó một lần, anh ngửi thử một cái đi, là mùi của tiền thật, mùi này thực sự rất thơm, vốn liếng mua quan tài của tôi đành trả cho cậu vậy.”
Hắn vừa nói, vừa nhìn chằm chằm vào cái xẻng của Phùng Toàn.
Cứ như trong mắt hắn không có gì quan trọng bằng cái xẻng.
“Tôi đã nói thứ này không phải để bán. Nếu ông muốn, ông có giết tôi để dành lấy nó. Thứ này của ông hay không phụ thuộc vào việc ông có khả năng hay không.”
Phùng Toàn nói.
Sao hắn có thể bán vật phẩm linh dị này được, đây chính là bảo vệ tính mạng của hắn.
Tuy nhiên, ông chủ Lưu không có ý cướp lấy, thở dài, yên lặng cất tờ bảy nguyên vào trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237019/chuong-2191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.