Cùng lúc đó tại một khu vực của cổ trấn Thái Bình.
Nơi này là khu đô thị mới thuộc khu du lịch do thành phố Trung Châu đầu tư xây dựng.
Phùng Toàn ở lại nơi này một mình, Dương Gian dặn hắn không nên đặt chân tới khu vực cổ trấn cũ, để tránh vướng phải nguy hiểm bất ngờ.
Hắn cũng cảm thấy khu vực cổ trấn cũ cũng có gì đó không ổn.
Vì vậy, hắn không phản đối lời đề nghị của Dương Gian.
“Tín hiệu của mọi người đã biến mất.”
Phùng Toàn tới một nhà nghỉ có hình thức bắt mắt để nghỉ ngơi, hắn đã thấy thông báo tín hiệu của các đội trưởng đã thay đổi qua điện thoại di động định vị vệ tinh.
Chỉ vài phút trước, tất cả đã mất tín hiệu, bao gồm cả điện thoại tư nhân của Dương Gian.
Hắn đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Hướng về khu vực vốn có của cổ trấn Thái Bình, nơi đó mờ mịt, ảm đạm và u ám.
Dù cũng có đèn đường, nhưng đèn đường đó như là ngọn đèn cũ, không thể cung cấp đủ ánh sáng, khiến cả đường khố vốn hiu hắt âm u trong đêm tối lại càng trở nên âm u hơn.
Nhưng những người bình thường sẽ không quan tâm đến tình huống này.
“Bên kia thật sự có nguy hiểm.”
Phùng Toàn nghĩ thầm trong lòng.
Ngay lúc này.
Hắn đột ngột nghe thấy bên ngoài hành lang có tiếng động lạ vang đến, như người nào đó đang kéo một vật nặng trên hành lang và giờ đang bước xuống cầu thang.
Ban đầu Phùng Toàn không để ý lắm.
Nhưng ngay đối phương bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237017/chuong-2189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.