Người nói chuyện chính là một người đàn ông có dáng vẻ khoảng chừng đã ngoài ba mươi. Mái tóc người đàn ông này được chải ngược ra sau, không một sợi nào bị rối, quần áo trên người sạch sẽ, nhưng cách ăn mặc cùng phong cách lại không hợp với thời đại này, ít nhất cũng là thời trang của vài thập niên trước rồi.
“Anh là ai?”
Dương Gian nhìn hắn, hỏi.
Người đàn ông dừng lại một lát rồi nói:
“Tôi là Trương Tiện Quang, một người đã chết.”
“Tôi là Dương Gian, một người còn sống.”
“Đã thấy.”
Người đàn ông tự xưng là Trương Tiện Quang khẽ gật đầu nói:
“Biết đây là chỗ nào không?”
“Bưu điện quỷ bên trong bức tranh à?”
Dương Gian nói thẳng.
Trương Tiện Quang chỉ nói:
“Đây là một lồng giam linh dị, chuyên giam cầm những thứ không phải là người cũng không phải là quỷ như chúng ta, nơi người sống không dám bước vào.”
“Các anh đều là người đưa tin của tầng năm, đồng thời theo suy đoán của tôi, tất cả đều là những người đã giao xong ba lá thư, sau đó đã thoát khỏi sự tồn tại của bưu điện. Mà chỉ có người rời khỏi bưu điện mới để lại chân dung của mình bên trong bức tranh.... cho nên, người trong tranh đều có ý thức độc lập sao?”
Dương Gian quét mắt nhìn qua.
Nếu như đây là sự thật, vậy thì chỗ này sẽ tồn tại người mà mình quen biết.
Đó là cha hắn.
Vì ở tầng năm, Dương Gian đã từng nhìn thấy bức tranh chân dung của cha và em họ, điều này chứng tỏ là họ cũng sống trong thế giới linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236869/chuong-2041.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.