Sắc mặt Dương Gian khẽ biến:
“Bên trong có người, cũng chưa chắc đã là người, nhưng lão già cầm rìu bên trong bưu điện kia tốt nhất anh nên chuẩn bị một chút, để tôi vào xem một chút."
Đã đi đến đây rồi không vào xem là chuyện không bao giờ xảy ra.
Hắn cảm thấy bí mật của bưu điện quỷ chính là ở chỗ này, sau khi bước vào bưu điện quỷ trong bức tranh sơn dầu, có lẽ rất nhiều điều sẽ có được một lời giải thích hợp lý.
“Không cần lo lắng, nếu chết ở chỗ này tôi cũng chấp nhận."
Chu Trạch hít sâu một hơi nói.
Nếu hôm nay hắn không đến đây, hắn sẽ không bao giờ khám phá ra bí mật này.
Lập tức, Dương Gian mở cửa bưu điện quỷ, nhưng ngay khi hắn vừa mở cửa thì có một chiếc rìu bổ về phía hắn.
“Còn đánh?”
Ngay sau đó, quỷ ảnh phối hợp với bàn tay quỷ trực tiếp bắt được cánh tay người kia, chặn chiếc rìu lại.
Quả nhiên, người ra tay chính là lão già kia, mặt mày tái mét, âm ngoan vô cùng, chỉ là hắn chỉ còn lại một cánh tay, còn cánh tay khác lúc trước đã bị Dương Gian chặt xuống.
“Cút ngay."
Dương Gian giơ chân trực tiếp đá bay lão già ra ngoài, đồng thời cướp lấy cây rìu của hắn.
Mất đi một cánh tay dường như khiến trình độ khủng bố của lão già giảm xuống rất lớn, không thể nào đối kháng trực diện với Dương Gian, trực tiếp rơi xuống thế hạ phong và bị đá bay đến nơi xa.
Nhưng mà giờ khắc này, một nhóm người ở sảnh bưu điện kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236868/chuong-2040.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.