“Còn có một khả năng khác, con đường thật sự ẩn sau một bức tranh nào đó, thông qua bức tranh đó là có thể tìm được chính xác con đường dẫn đến ngọn nguồn."
Dương Gian mang theo ý tưởng này mà tiếp tục đi về phía trước.
Chu Trạch ở bên cạnh cách đó không xa, tầm mắt của hắn đã bị hạn chế vì bóng tối mịt mờ xung quanh, nhưng ngay sau đó hắn cũng nhìn thấy căn nhà nhỏ phía trước.
“Đây là...."
Hắn nhìn Dương Gian, mang theo sự ngập ngừng…
Dương Gian phớt lờ, chỉ lập tức đi tới trước căn nhà sau đó mở cửa.
Nhưng mà kỳ quái chính là, có một đống lộn xộn trong căn nhà nhưng không thấy có âm thanh nào quỷ dị. Điều đó có nghĩa là bức tranh sơn dầu này không phải là tranh sơn dầu nhân vật, mà là một bức tranh sơn dầu vật thể.
“Tôi nhớ rõ bức tranh này, đã từng nhìn thấy ở tầng năm."
Dương Gian đột nhiên liếc mắt một cái, nhìn thấy trong căn nhà gỗ một thứ nào đó.
Đó là một chai thủy tinh được đặt kín đáo ở trong góc, bên trong bình thủy tinh ngâm một cánh tay trắng bệch.
“Là một trong những mảnh thi thể được ngâm trong bình thủy tinh, vậy bức tranh này là bức tôi tìm thấy ở tầng năm trước đây."
Dương Gian bước vào phòng, hắn không động vào thứ gì cả, cũng không lấy đi thứ gì, chỉ cầm bình thủy tinh kia đi.
Sau khi có cánh tay này hắn có ba mảnh thi thể, có một mảnh khác trong phòng 501.
“Cầm lấy, không được đánh mất."
Dương Gian đưa bình thủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236867/chuong-2039.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.