Hắn thấy một con đường nhỏ, quanh co ngoằn ngoèo như thể đi đến một nơi nào đó, con đường này rất quen thuộc, giống như đường vào bưu điện quỷ. Nhưng con đường này không có điểm đến, chỉ xuất hiện một ngã rẽ, tựa như nếu đi dọc theo ngã rẽ thì có thể đi tới được một nơi khác.
Dương Gian đi ra ngoài, hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua thì phát hiện phía sau hoàn toàn không có một ngôi nhà nhỏ nào cả, chỉ có một bức tường và một cánh cửa như một cái lồng giam đặt tại cuối ngã rẽ.
“Nơi này thật cổ quái."
Sắc mặt Chu Trạch cũng nghiêm trọng hơn, hắn thật không thể lý giải nổi nơi này, chỉ có thể nói một câu “kì quái”.
Dương Gian im lặng, dọc theo đường nhỏ đi lên phía trước.
Chẳng bao lâu, một con đường phụ xuất hiện trước mặt hắn, con đường ban đầu đã trở thành hai, một bên trái và một bên phải, phía trước mờ mịt không thể nhìn ra nơi xa xa có thứ gì.
Nhưng lúc này Dương Gian đã mở ra quỷ nhãn của mình.
Ở đây quỷ nhãn vẫn có thể dùng được, không giống với lúc trước khi tiến vào quỷ họa hoàn toàn không mở nổi.
Hiển nhiên.
Khả năng áp chế linh dị ở nơi này cũng không quá mạnh, quỷ họa tuy rằng là của bưu cục quỷ, nhưng không có nhiều tranh sơn dầu giống như vậy, chứ nếu vớ bừa một bức cũng có thể cùng cấp bậc với quỷ họa thì sứ giả của bưu cục đều không thể sống.
Sau khi mở quỷ nhãn, tầm mắt của Dương Gian đã nhìn được xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236866/chuong-2038.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.