“Có người mong muốn được lãng quên, có người lại mong muốn được nhớ kỹ, vì vậy mà người muốn bị lãng quên lại được nhớ kỹ, người khao khát được nhớ đến thì lại bị lãng quên.... Nếu như có Địa Ngục thì chỗ này nhất định là Vô Gian Địa Ngục, chúng ta đã gắn bó quá lâu với ác quỷ rồi, không thể nào giải thoát được.”
Trương Tiện Quang nói.
Vô Gian Địa Ngục à? Khoé miệng Dương Gian nhếch lên một nu cười:
“Cách lý giải rất thú vị, xem ra muốn giải thoát các anh là không thể rồi.”
“Tại sao?”
Có người lạnh lùng truy hỏi.
Dương Gian nói:
“Vì các anh đã bị tôi nhìn thấy, đã bị tôi nhớ kỹ rồi, chỉ cần tôi không chết thì trên đời này sẽ vĩnh viễn có người nhớ đến các anh, các anh sẽ không biến mất được, không có khả năng giải thoát.”
“Giết hắn đi, tôi không muốn bị người ta nhớ đến, tôi muốn bị quên đi, hoàn toàn biến mất ở chỗ này.”
Trong đám người, một người phụ nữ mở miệng nói.
Cô ta rất trẻ trung, mặc một chiếc váy hoa đã cũ nát, tóc tết thành hai bím lớn, cách ăn mặc rất xưa cũ.
Lời này nói ra rất có tính cổ động.
Lập tức lại có vài người dùng ánh mắt quỷ dị nhìn chằm chằm vào Dương Gian, mang theo vẻ mặt hung ác.
Vì bị nhốt trong thế giới linh dị một khoảng thời gian dài, họ không phải người cũng không phải quỷ, tính cách đã bị bóp méo. Hơn nữa ở lúc ở trong tranh, họ còn có sức mạnh linh dị nhất định, liên thủ lại với nhau thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236870/chuong-2042.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.