Chu Đăng càm lấy, khẽ thử một chút. Đáng tiếc thứ này không phải vật phẩm linh dị, mà chỉ là một thứ cực kỳ bình thường. Điều này khiến cho hắn ta cực kỳ thất vọng.
"Trở về, quay về thôi, không phát hiện được cái gì. Đúng là lãng phí thời gian."
Phàn nàn thì phàn nàn, nhưng Chu Đăng vẫn quay người rời đi. Chỉ là trước khi rời đi, không biết vì cái gì, ma xui quỷ khiến hay sao mà hắn ta lại đi đến trước ngôi mộ thứ hai, ngôi mộ của cô gái xinh đẹp lúc nãy. Sau đó cắm cây nhang mà hắn ta cầm xuống phía trước ngôi mộ.
"Tôi thấy cô là vừa mắt nhất, nên cho cô thắp một nén nhang. Cái này cũng không uổng công Chu Đăng tôi đã đi đến đây một chuyến."
Hắn ta không nhìn ra sự đặc biệt của cây nhang này. Hơn nữa, nhìn bộ dạng của nó, chẳng mấy chốc nữa sẽ bị đốt hết. Giữ lại ở trong tay cũng không có tác dụng gì, chi bằng dứt khoát bỏ qua. Loại vật phẩm tiêu hao này hắn ta không có hứng thú, còn không hữu dụng bằng chiếc đèn lồng ở trong tay.
Cầm lấy đèn lồng màu trắng, Chu Đăng đi dọc theo đường cũ trở về.
Nhưng hắn ta rơi đi chỗ này không được bao lâu.
Cây nhang ở phía trước ngôi mộ kia nhanh chóng thiêu đốt, tốc độ của nó cực kỳ nhanh, từng đoạn từng đoạn tàn hương rơi xuống. Quỷ dị chính là khói tỏa ra từ cây nhanh kia không bay lên trên mà là bay xuống dưới, chìm vào trong ngôi mộ đất kia.
Trên tấm bia phía trước ngôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236610/chuong-1782.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.