"Người chủ nhân cũ của tòa cổ trạch kia làm ra con đường này hẳn vì mục đích rút đi. Nói không chừng đi dọc theo con đường này có thể tìm ra phương pháp rời khỏi chỗ này. Thực sự không phải có lẽ sẽ tìm thấy bảo tàng gì gì đó của người chủ nhân kia."
Tròng mắt Chu Đăng khẽ chuyển, lại đang tính toán chủ ý kỳ quái nào đó.
Dần dần.
Hắn ta đi dọc theo con đường nhỏ kia, thành công xâm nhập vào trong rừng.
Con đường này cực kỳ cổ quái, được làm từ đất màu vàng. Xung quanh không hề có cỏ dại, giống như vừa mới được làm gần đây. Còn trước đó, chỗ này không hề có một con đường nào giống như vậy.
"Toàn bộ cây trên đường đi đều bị chặt sạch."
Chu Đăng phát hiện ra, giữa đường còn có một gốc cây.
Có thể tưởng tượng được, vì làm ra con đường đất này, người kia đã phải tổn hao cái giá tương đối lớn.
Cầm theo đèn lồng màu trắng, Chu Đăng đi càng lúc càng sâu. Không gian xung quanh cũng càng ngày càng đen.
Rất nhanh.
Rừng cây ở phụ cận đã bị bao phủ hoàn toàn bởi bòng đêm, chỉ lưu lại một bóng dáng mơ hồ. Duy nhất chỉ có con đường đất này vẫn kéo dài về phía trước, giống như nó không có điểm cuối vậy.
Chu Đăng khẽ nhíu mày, đang tự hỏi:
"Một con đường quỷ dị đi không hết? Có nên quay lại không?"
Nhưng vừa mới nảy sinh suy nghĩ, hắn ta liền lắc đầu gạt bỏ.
Hắn ta không lựa chọn quay về, bởi vì dù đi vào trong cổ trạch chưa chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236609/chuong-1781.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.