Lý Dương nói, nhưng giọng điệu của hắn ta không chắc chắn cho lắm.
"Ngày thứ nhất là nhập liệm, ngày thứ hai là gác đêm, vậy ngày thứ ba hẳn là… Phúng viếng?"
Vương Phong mở miệng nói:
"Hẳn không nhanh như vậy đâu. Nếu dựa theo trình tự bình thường mà nói, ngày thứ ba hẳn nên báo tang. Sau khi chết, đầu tiên phải nhập liệm, sau đó canh quan tài một đêm, ngày hôm sau sẽ báo tang, thông báo đến anh em, bạn bè. Kế đến là phúng viếng, anh em, bạn bè nhận được tin thì phúng viếng người chết."
Có người hỏi:
"Còn cần phải báo tang? Theo lý mà nói, không phải báo tang là việc của ngày đầu tiên hay sao?"
"Theo phong tục, nhà cậu ngày đầu tiên đã đi báo tang rồi sao? Trước kia không có điện thoại di động hay thiết bị truyền tin, mà người chết lại đột ngột. Cho nên, sau khi chết, ngày đầu tiên sẽ là nhập liệm, người nhà gác đêm, sau đó mới có thời gian đi báo tang."
Vương Phong nói với giọng điệu cực kỳ chắc chắn.
Bởi vì trong khoảng thời gian này hắn ta vẫn luôn suy nghĩ đến quá trình tổ chức tang lễ.
"Vậy nếu thực sự là báo tang mà nói, chúng ta nên làm như thế nào? Chẳng lẽ đứng ở trước cửa rồi hô rằng chỗ này có người chết hay sao?"
Vương Phong nói:
"Chắc chắn không thể làm như vậy. Báo tang hẳn chỉ cần phát ra một cái tín hiệu là được. Nhưng làm như thế nào, thì tôi chưa có manh mối gì."
"Yên tĩnh một chút, bên ngoài có tiếng động."
Dương Gian bất chợt đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236611/chuong-1783.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.