Hoàng Tử Nhã liền hỏi.
"Chẳng lẽ trong những thứ mà cậu dự báo được trước đó không có cái này hay sao?"
Hùng Văn Văn bĩu môi nói:
"Cô cho rằng Hùng phụ là chúa à, sao có thể biết được chuyện cách lâu như vậy được. Mười phút đã là quãng thời gian cực hạn có thể dự đoán."
Đúng là nó đã đoán ra được cuộc chiến này sẽ thắng, nhưng không dự tri được việc đồng hồ quả lắc sẽ khởi động lại.
Bởi vì thời gian khởi động lại của thứ này đã vượt quá giới hạn dự tri của nó.
Sau đó, Hoàng Tử Nhã khẽ nhắc nhở.
"Đội trưởng, bọn chúng sẽ không để cho chúng ta cứ thế kéo dài thời gian thêm 15 phút đó chứ? Có lẽ tên Liễu Bạch Mục kia cũng không có ý định hòa giải đâu."
Dương Gian nói:
"Không cần lo lắng, bất kể bọn chúng đang có tính toán gì thì kết quả đều sẽ giống nhau."
Mặc dù giọng điệu của hắn có chút lãnh đạm, nhưng lại kèm theo một loại tự tin, chắc nịch.
Hoàng Tử Nhã gật đầu, cũng không lo ngại nữa.
Việc mà cô có thể nghĩ ra được, chắc chấn Dương Gian đã nghĩ đến từ lâu rồi.
Ngồi trên xe lăn, Trương Khánh khẽ thấp giọng hỏi.
"Liễu Bạch Mục, cậu nói thử xem, Dương Gian có thực sự muốn hòa giải với chúng ta không vậy?"
Mắt Liễu Bạch Mục khẽ híp, nhìn chằm chằm vào khu vực ở cửa ra vào đang bị bao phủ bởi ánh sáng màu đỏ:
"Hoà giải? Đừng có đùa, mắt quỷ Dương Gian mà lại đi hòa giải với chúng ta sao? Cũng không phải cậu chưa từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236385/chuong-1557.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.