Lời này khiến cho không ít người cảm thấy lạnh run.
Chẳng lẽ bọn chúng đã gặp phải đại hạn, không thể không tách lẻ ra, sống chết mặc bay hay sao? Liễu Bạch Mục lại nói tiếp:
"Đương nhiên, việc lợi dụng nguy hiểm trong cổ trạch để đối phó với Dương Gian là việc làm không quá thực tế. Mà tôi cũng không muốn ngồi chờ chết, vì thế tôi định đi theo con đường thứ ba."
Có người vội vàng hỏi:
"Con đường thứ ba là gì vậy?"
Liễu Bạch Mục nói:
"Đương nhiên là tìm ra người có thể đối phó được với Dương Gian. Trong đám người kia, bất kể là Phùng Toàn, Đồng Thiến hay là Hùng Văn Văn, thì theo tôi, bọn họ đều chỉ là mặt hàng thông thường. Sỡ dĩ bọn họ lợi hại như vậy là nhờ vào Dương Gian, nhờ vào nhận vật cấp đội trưởng. Nếu chúng ta tìm ra được một người có thể đối kháng với Dương Gian, thậm chí là đè ép được cả hắn, thì chúng ta sẽ có cơ hội xoay chuyển tình hình."
Trương Khánh đang ngồi trên xe lăn cau mày nói:
"Ngay cả Liễu Bạch Mục cậu cũng không có lòng tin để đánh thắng Dương Gian, thì ở trong thành phố Đại Đông này còn ai có thể đối kháng được với hắn chứ? Là kẻ đời thứ ba của Vương gia sao?"
Có người lập tức phản bác lại.
"Nói bậy, Vương Sát Linh cũng là đội trưởng của tổng bộ. Nói không chừng, trước đó hai người kia đã thông đồng với nhau. Nên giữa hai người bọn họ không thể nào xảy ra xung đột được."
Liễu Bạch Mục khẽ liếc mắt nhìn về chỗ sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236386/chuong-1558.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.