"Mày muốn hòa giải với tao?"
Dương Gian nhìn chằm chằm hắn ta, vẻ mặt vẫn như cũ, không chút biểu cảm.
"Dương Gian, mọi người đều chỉ là người bình thường tương đối xui xẻo nên bị lực lượng linh dị ăn mòn mà thôi. Hiện tại mục đích của chúng ta khá giống nhau, đó là sống sót. Huống hồ, khi xảy ra giao tranh cả hai bên đều có tổn thất. Nên nếu có thể buông bỏ được ân oán, bất kể là phía cậu hay tôi đều có chỗ tốt."
Nói đến đây, Liễu Bạch Mục khẽ dừng một lúc, sau đó tiếp tục nói:
"Hẳn trước đó cậu cũng đã cảm nhận được rằng khi xử lý bọn tôi cậu cũng không được thoải mái cho lắm. Không nhắc đến việc đội ngũ của cậu bị tổn hao mất một người, mà nói đến những người khác, trạng thái của họ chắc cũng đang chuyển biến theo chiều hướng xấu."
"Nếu lại thêm một lần nữa, có lẽ phía cậu sẽ không phải chỉ là chết thêm một người đồng đội. Mà những người khác cũng có nguy cơ bị lệ quỷ khôi phục lại. Đến cuối cùng, dù cậu có thắng, thì tình cảnh của cậu cũng không được lạc quan cho lắm."
"Điều mà các đội trưởng tổng bộ các cậu cần quan tâm là chuyện linh dị, chứ không phải những người như chúng tôi. Nếu hôm nay cậu chịu dừng tay, như vậy coi như tôi nợ cậu một phần nhân tình. Sau này, nếu có chỗ nào cần giúp đỡ thì cứ mở miệng. Coi như đó là lời nhận lỗi tôi nhận thay cho hai người Hứa Phong và Liêu Phàm."
Hắn ta định phân rõ thiệt hơn trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236384/chuong-1556.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.