Hẳn những người khác không đủ năng lực để đối kháng với tập kích của tiểu đội Dương Gian.
Lời này của Dương Gian vừa ra khiến cho đám người còn lại tỏ ra kinh hoàng và bất an.
Bất kể là ai, khi biết bản thân từng chết một lần vào nửa giờ trước, thì đều không thể nào bình tĩnh được.
Còn chưa đánh nhau, trong lòng đám người kia đã xuất hiện ý định rút lui.
Hiện tại, liều mạng với tiểu đội Dương Gian không phải là lựa chọn sáng suốt.
Đó chính là ý nghĩ trong lòng tất cả mọi người ở đây.
Nếu thực sự tòa nhà đã khởi động lại, thì kết quả nửa giờ trước sẽ không hề sai.
Bọn chúng không thể nào đánh lại Dương Gian.
Dù có đánh lại một lần nữa thì kết quả cũng sẽ giống vậy, thậm chí cơ hội thắng còn nhỏ hơn.
Bởi vì Dương Gian đã biết được năng lực của đám người bọn chúng. Còn bọn chúng lại bị mất đi trí nhớ của nửa tiếng đồng hồ, nên không biết gì cả.
"Một lần khởi động lại, mày liền thiếu đi một người đồng đội. Cứ một lần, mày sẽ thiếu mất một người. Nên dù mày có thắng đi nữa, mày cũng sẽ không chịu nổi cái giá này đâu. Tao muốn xem, mày có thể chịu đựng được mấy lần khởi động lại của bọn tao."
Giọng điệu Liễu Bạch Mục âm trầm, dường như hắn ta muốn liều mạng lần nữa.
"Rầm!"
Dương Gian khẽ nện cây trường thương xuống mặt đất.
Tạo ra một tiếng va đập tương đối ngột ngạt.
Đồng thời, Dương Gian nói ra một sự thật tương đối tàn nhẫn.
"Trong đợt khởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236383/chuong-1555.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.