Cô ta khởi động lại thất bại là vì con lệ quỷ mà cô ta khống chế đang bị Dương Gian cố định trên mặt đất.
Trong thời gian Dương Gian đang phân tích tình hình, đám ngự quỷ nhân được phục sinh kia tỏ ra kinh nghi bất định, nhìn chằm chằm Dương Gian.
"Không sai, là đám người Dương Gian. Chết tiệt, hắn vào đây lúc nào vậy? Vì sao nãy giờ chúng ta không nhận được bất cứ tin tức nào? Đám người bên ngoài làm ăn thế nào vậy? Vì sao tin tức quan trọng như này lại không thông báo?"
"Từ từ, chờ xem tình hình trước rồi hẵng tính sau. Có vẻ như đám người Dương Gian không có ý định động thủ."
"Hỏi thử Liễu Bạch Mục xem chúng ta nên xử lý như thế nào? Đánh hay không đánh?"
"Không thấy Lưu Nguyệt đâu, rõ ràng vừa nãy cô ấy ở đây mà, hay là bỏ chạy rồi?"
Đám người thì thào to nhỏ với nhau.
Càng ngày càng có nhiều ngự quỷ nhân chạy ra từ trong chỗ sâu của tòa cổ trạch.
"Yên tĩnh đi."
Một tiếng quát âm trầm xuất hiện. Kế đó, một người thanh niên trẻ với mái tóc trắng nhảy xuống từ trên tầng ba, vững vàng đứng trên mặt đất.
Liễu Bạch Mục? Sự xuất hiện của hắn ta khiến cho khung cảnh hỗn loạn trở nên yên tĩnh trở lại.
Hiển nhiên.
Ở chỗ này, tên Liễu Bạch Mục này chính là đội trưởng, là đầu đàn, là chỉ huy của đám người.
"Dương Gian, mày không nên đến đây."
Liễu Bạch Mục nhìn chằm chằm Dương Gian, sau đó dùng giọng điệu âm trầm để cảnh cáo.
Dương Gian khẽ ngẩng đầu, liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236382/chuong-1554.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.