Tôn Thụy không nhiều lời, ngồi xuống quan sát khuôn mặt của người chết đang lộ ra bên ngoài phần mộ kia.
Y tỏ ra có chút kiêng kỵ, không dám dùng tay sờ vào, sợ con lệ quỷ trong người của La Tố Nhất đột nhiên tập kích. Vì thế y dùng cây gậy bằng vàng ở trong tay khẽ đụng một chút.
La Tố Nhất đang nhắm chặt hai mắt, sắc mặt khá khó coi, giống như một cỗ thi thể đã chết từ mấy ngày trước vậy. Trông bộ dạng hiện tại của hắn ta không hề có chút xíu sức sống nào của con người, đồng thời dù Tôn Thụy có đụng như thế nào đi nữa hắn ta cũng không hề có động tĩnh.
Khẽ lật mí mắt.
Con ngươi Tôn Thụy khẽ co, cảm thấy lạnh lẽo cả sống lưng.
Phía dưới mí mắt của La Tố Nhất không còn tròng mắt nữa, mà là một đống đất mộ vừa bẩn vừa thôi. Khẽ đẩy miệng của hắn ta ra, ở bên trong miệng cũng tương tự như vậy, đất mộ đã nhét đầy miệng hắn ta. Cả người hắn ta dường như đã dung hợp, hòa cũng một thể với ngôi mộ này. Đất mộ nhét đầy trong người hắn, thậm chí là bất cứ bộ phận nội tạng nào, hay máu thịt trong người đều có đất mộ.
Hiện tại, có lẽ La Tố Nhất chỉ duy trì bộ dạng bề ngoài của hắn ta mà thôi, còn thực tế hắn ta đã không còn là hắn ta nữa rồi.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Hắn ta đã chết.
Chết đến mức không thể chết hơn được nữa, cũng không còn cách nào để cứu.
Tôn Thụy lắc đầu, bày tỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236208/chuong-1380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.