Trong lòng Lý Dương có chút run rẩy.
Những người khác cũng sợ hãi ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một khi âm thanh này dừng, tên của ai được khắc trên bia mộ, người đó sẽ bị chôn vùi. Kết cục của người kia sẽ giống như La Tố Nhất lúc trước.
Dương Gian lạnh lùng quát.
"Không cần để ý, tiếp tục đào đi. Dù có chết người, chưa chắc người chết đã là mấy người đâu."
Tôn Thụy cầm chặt cây gậy ở trong tay.
Y biết đây là Dương Gian muốn đánh cược, bỏ qua một lần tập kích của lệ quỷ để lấy cơ hội đào ra ngôi mộ này.
Chỉ là, người tiếp theo phải chết sẽ là ai? Ở trong chỗ này, bất kỳ ai đều có khả năng bị quỷ lựa chọn trúng.
Mặc dù xác suất bản thân bị lệ quỷ nhắm vào là không lớn, nhưng trước sự uy hiếp của tử vong, làm gì có ai có thể trấn định.
“Đinh, đinh…”
Ở trong khu mộ yên tĩnh, tiếng đục vang vọng từ xa đến gần, dần dần bay đến. Dường như nó không phải là tiếng đục vào bia đá, mà là đang đút vào trong tim của mỗi người vậy. Ai nấy đều phải run rẩy vì từng cú gõ của lệ quỷ.
Dưới sự áp lực của tiếng gõ.
Mọi người càng liều mạng đào mộ hơn, dường như bọn họ muốn bộc phát hết toàn bộ khí lực của bản thân vậy.
Bọn họ cần đào nhanh hơn, bởi vì đào càng lâu, người chết sẽ càng nhiều.
Ngay cả ngự quỷ nhân cũng không đỡ nổi tập kích vừa rồi của con quỷ, chứ đừng nói gì đến người bình thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236207/chuong-1379.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.