Dương Gian khẽ nhìn qua một cái, hắn không vì Lâm Lạc Mai ở lại mà đình chỉ hành động.
Là một người đội trưởng, hắn cần phải đưa ra lựa chọn.
Nếu trong đội ngũ có người cản trở, vậy tất cả mọi người cũng không thể nào vì chút cản trở đó mà hủy bỏ hành động được.
Bởi vì kết cục của hành động đó chính là đoàn diệt.
Vì thế phương pháp tốt nhất chính là loại bỏ cản trở.
Mặc dù nó rất tàn khốc, nhưng ở trên thế giới này, bất cứ đoàn đội nào đều vận hành theo quy tắc đó.
Ví dụ như bộ phận bán hàng của một công ty, nếu công trạng của nhân viên nào đó không được tốt, thì người kia chắc chắn sẽ bị sa thải. Đoàn đội của bọn họ cũng làm như vậy.
Không cần chần chờ.
Dương Gian mang theo những người khác tiếp tục đi về phía trước.
Từ lúc âm thanh kia dừng lại đến giờ cũng đã là mấy chục giây.
Nhưng trong đội ngũ bọn họ không có một ai chết.
Lưu Hân Duyệt và người em trai của cô ta là Lưu Hạo vẫn bình yên vô sự, mấy người của diễn đàn Linh dị cũng không sao.
Ba người Dương Gian, Tôn Thụy, Lý Dương cũng không bị quỷ tập kích.
Tôn Thụy thấy vậy liền thở phào một hơi.
"Vận khí của chúng ta dường như không tệ, người bị giết không ở trong đám chúng ta."
Sắc mặt Dương Gian bình tĩnh, hắn nói:
"Đừng có cao hứng sớm quá, quỷ sẽ không dừng lại đâu."
Vừa mới nói xong câu.
Giống như vì để chứng minh lời của hắn nói, vốn tiếng đục bia vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236209/chuong-1381.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.