Trong lúc nhất thời mặt của Giang Diễm có chút đen lại, lộ ra vẻ u oán.
Dương Gian cường ngạnh nói:
"Cô không còn lựa chọn nào khác."
"Cút vào bên trong phòng cho tôi. Nhớ kỹ, không được tin bất cứ ai. Dù là ai bảo cô đi ra ngoài cũng không được tin. Nếu có người xông vào bên trong thì đó chắc chắn không phải người. Lúc đó cô đừng do dự, hoặc là giết chết người kia, hoặc tự nghĩ cách bỏ chạy."
"Nếu ở một mình, tôi chắc chắn sẽ chết vì sợ mất."
Giang Diễm không chịu ở lại một mình, bởi vì sâu trong thâm tâm của cô cho rằng ở bên cạnh Dương Gian sẽ là nơi an toàn nhất.
Đây là một loại ỷ lại mù quáng.
Dương Gian nói:
"Bậy bạ. Lần đầu tiên tôi gặp cô, không phải cô đã trốn ở bên trong nhà vệ sinh mấy ngày hay sao? Thế mà vẫn còn có thể nhảy nhót tưng bừng, có thấy bị gì đâu? Năng lực chịu đựng của cô không kém như vậy đâu."
Mặc dù Giang Diễm khá nhất gan, nhưng năng lực chịu đựng vẫn có, nếu không có lẽ hiện tại cô đã bị điên mất rồi.
"Cứ quyết định như thế đi. Tôi đi đây."
Dương Gian không tiếp tục chờ đợi nữa. Hắn quyết định bỏ lại Giang Diễm ở một mình, sau đó đi xuống phía dưới.
Mặc dù Giang Diễm rất muốn giữ Dương Gian lại, nhưng cô không nói ra miệng. Bởi vì cô biết, nếu Dương Gian muốn làm việc gì đó, thì cô sẽ không thể nào ngăn cản được. Vì vậy cô liền ngoan ngoãn làm theo lời của hắn, trở về phòng, khóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236086/chuong-1258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.