Tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong nháy mắt, không thể nào chống cự được bằng việc giữ vững tỉnh táo được. Thứ này cũng tương đương với một ám hiệu dùng để mở ra chuyện linh dị.
Nhưng không đợi cho Dương Gian kịp suy nghĩ nhiều.
Cửa phòng bên cạnh lại mở ra.
Giang Diễm khẽ xoa mái tóc đang hơi lộn xộn, mơ mơ màng màng nói:
"Dương Gian, muộn như vậy rồi cậu còn gọi tôi ra ngoài làm gì. Tôi đang nằm ngủ mà?"
Dương Gian nhìn về phía Giang Diễm, trong nháy mắt vẻ mặt của hắn trở nên cực kỳ ngưng trọng.
Giang Diễm cũng bị kéo vào bên trong giấc mơ? Hoặc Giang Diễm trước mặt hắn là giả, là do con quỷ bên trong giấc mơ biến thành?
"Cậu nhìn chằm chằm vào tôi như thế làm gì."
Giang Diễm tỏ ra hơi nghi hoặc nhìn Dương Gian, sau đó nháy nháy mắt mấy cái.
Dương Gian bình tĩnh nói:
"Vừa rồi tôi không gọi cô. Người kêu lên tên cô không phải là tôi."
Giang Diễm nói:
"Sao được chứ, vừa rồi rõ ràng tôi nghe thấy ở phía dưới có người kêu tên tôi, để tôi đi ra ngoài một chuyến. Tôi đã nghe quen giọng nói của cậu rồi, không thể nào có chuyện nghe nhầm được."
Ánh mắt Dương Gian trở nên lạnh lẽo:
"Cô tin tôi hay là tin một giọng nói? Cô đã bị quỷ gọi tên và tiến vào bên trong một giấc mơ linh dị. Nếu không tin lời tôi thì cô cứ quan sát xung quanh đi. Hiện tại nó không còn giống với ban ngày nữa rồi."
"Hả?"
Đến lúc này Giang Diễm mới chú ý đến xung quanh, lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236085/chuong-1257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.