Giang Diễm nói:
"Việc nhỏ? Là mấy trăm vạn đó cậu có biết không. Đủ nuôi tôi cả một đời rồi."
Dương Gian không để ý đến, mà hỏi ngược lại.
"Mẹ tôi đâu?"
Giang Diễm nói:
"Vừa mới về phòng ngủ rồi, ở dưới tầng một, có chuyện gì thế?"
Dương Gian nói:
"Không có việc gì, tôi chỉ tùy tiện hỏi mà thôi."
Lúc này, Giang Diễm nhẹ nhàng đi đến, từ sau lưng ôm lấy cổ của Dương Gian, cười hì hì.
"Có phải một mình cậu đứng ở đây cảm thấy rất nhàm chán đúng không? Hay là tôi ở lại đây với cậu nhé. Khó có dịp hai người chúng ta được ở chung một chỗ với nhau. Không nên lãng phí thời gian như vậy."
Nói xong cô lại dán mặt vào một bên tai của Dương Gian, lộ ra vẻ cực kỳ thân mật.
Dương Gian vẫn như một bức tượng gỗ, mặt lạnh như băng, đồng thời tỏ ra thờ ơ với hành động này của Giang Diễm.
Hắn chi hơi liếc nhìn một chút rồi nói:
"Tôi có dự cảm, đêm nay thôn này sẽ xảy ra chuyện gì đó không bình thường nên tôi muốn gác đêm. Chắc cô sẽ không muốn bản thân giống như Lâm Tiểu Tịch chứ, tự tập kích chính bản thân mình rồi tự chặt luôn đầu."
"A?"
Giang Diễm hoảng sợ, cả người khẽ co rụt lại.
"Cậu đừng có khiến tôi sợ?"
"Tôi không dọa cô đâu. Lúc đầu tôi cũng đã nghĩ là sẽ rời khỏi thôn Mai Sơn vào tối nay. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, tôi thấy có quá nhiều việc chưa xử lý nên quyết định ở lại thêm một ngày. Thực ra quyết định này của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236084/chuong-1256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.