Mặc dù hắn có một chút khẩn trương nhưng không hề hoảng sợ.
Nếu thực sự xuất hiện quỷ mà nói, chưa hẳn Dương Gian đã không thể đối kháng trực diện một đợt với nó. Huống hồ gì hiện tại trên người của hắn còn có thanh sài đao quỷ dị kia, nên dù gặp phải con quỷ lợi hại hơn nữa cũng không phải là không phản kích được.
Ngay khi Dương Gian chạy lên tần hai, hắn đột nhiên dừng lại.
Bởi vì căn phòng phía bên phải của tầng hai đang… Mở cửa.
Hắn nhớ rất rõ, hắn đã đã khóa cánh cửa gỗ kia rất nhiều lần rồi, nhưng hiện tại cánh cửa đó vẫn mở ra.
Đối với nhưng chuyện như này, nếu là một người không quá chú tâm và tỉ mỉ, chắc chắn người ta sẽ không chú ý đến. Chỉ nghĩ rằng là do gió thổi mơ, hoặc là do bản thân quên mất không đóng nó lại. Nhưng Dương Gian lại khác, lúc hắn rời đi, hắn đã khẳng định bản thân đã đóng chặt cửa rồi. Đồng thời sẽ không thể nào có chuyện Giang Diễm đi vào bên trong một căn phòng chứ di ảnh để dạo được.
"Chắc chắn có vấn đề. Chỉ là mình vẫn chưa thể biết được là chỗ nào xảy ra vấn đề. Hôm qua cũng như thế này, cửa của căn phòng tự động mở.”
Mặt Dương Gian trở nên âm trầm, hắn đi vào bên trong căn phòng.
Nhưng không hề tìm được nguồn gốc phát ra tiếng bước chân.
Đồng thời toàn bộ mọi thứ ở bên trong phòng vẫn như cũ, không có bất cứ biến hóa nào.
Thậm chí mắt quỷ của hắn còn không phát hiện ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236083/chuong-1255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.