Tiểu Viên nói ra, ý nghĩ của con bé khá đặc biệt.
Trong lúc nhất thời Dương Gian không biết nên trả lời nó như thế nào.
Bởi vì lời nó vừa nói cũng có đạo lý, mỗi một người trong giấc mơ đều có nguy cơ bị quỷ tập kích. Ngoài ra quỷ tập kích càng muộn thì nó càng nguy hiểm.
Cho nên, nếu xem xét một cách nghiêm túc, khi số lượng người trong giấc mơ càng ít, cơ hội bọn họ gặp được quỷ sẽ càng cao, sẽ gặp được nó sớm hơn. Khi đó khả năng có thể kết thúc được giấc mơ này sẽ càng lớn.
"Khi em giết người đầu tiên, hỗn loạn sẽ xuất hiện. Đến khi đó mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ phiền phức. Ngoài ra, trong thôn có quá nhiều người, em không thể nào giết sạch toàn bộ bọn họ được. Kiểu gì cũng sẽ có người phản kháng lại. Đến khi đó, ngoài việc phải đề phòng quỷ tập kích, em còn phải đề phòng người khác đánh. Cứ như vậy mà nói, chỉ sợ giấc mơ này có kéo dài đến tận sáng mai cũng không thể kết thúc."
Dương Gian không hề đồng ý với cách làm này của Tiểu Viên.
Bởi vì việc giết sạch mọi người còn phải suy xét tình hình. Có đôi khi giết sạch sẽ đúng, nhưng hiện tại thì không.
Vả lại người ở trong thôn phần lớn đều là họ hàng, thân thích của bọn họ. Có lẽ cha mẹ của Tiểu Viên cũng ở trong giấc mơ này, nên không thể nào thực hiện cách đó được.
Tiểu Viên tò mò hỏi.
"Anh họ, vậy anh định tính làm như thế nào đây?"
Dương Gian bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236087/chuong-1259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.