"Sau khi trở về và suy nghĩ một đêm, cậu đã hiểu rõ hơn một chút rồi đó. Được rồi, tôi đã nhận được tiền xin lỗi rồi. Có chuyện gì đi vào trong công ty rồi nói tiếp."
Dương Gian liếc mắt nhìn qua đám người.
Tên ngày hôm qua cầm súng chỉ vào hắn đã không còn, khả năng tên đó cũng không yên ổn.
"Cảm ơn, đội trưởng Dương."
Vương Tín tỏ ra vô cùng cảm kích.
Dương Gian liếc mắt nhìn kẻ này. Tên này đúng là một kẻ giỏi nhẫn nhịn. Ngày hôm qua bị hắn cắt một cánh tay, dù không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng ngày hôm nay lại tỏ ra bộ dạng nhiệt tình, cung kính như vậy, đúng là khiến cho người ta phải cảm thấy ớn lạnh.
Loại người này chắc chắn là một kẻ cực kỳ hung ác.
Hỉ nộ ái ố không hiện ở trên mặt, ẩn nhẫn cực kỳ sâu.
Không trách được, Chương Hoa khá coi trọng tên Vương Tín này.
Một lát sau, trong văn phòng thuộc tầng thứ 45 của tòa nhà, Dương Gian trực tiếp ngồi xuống ghế sô pha, sau đó ra hiệu một cái.
"Ngồi đi."
"Cảm ơn."
Vương Tín lại cúi khom người, sau đó cười lấy lòng một cái rồi mới ngồi xuống.
Tuy nhiên, cười thì cười nhưng thân thể của hắn ta vẫn căng thẳng như trước. Tỏ ra cực kỳ e ngại đối với Dương Gian. Dù sao ngày hôm qua Dương Gian cũng đã gỡ bỏ một cánh tay của hắn ta. Nếu hôm nay còn đàm phán không được, khả năng cao hắn ta sẽ phải bỏ mạng lại tại đây.
Trương Lệ Cầm nhỏ giọng nói:
"Tổng giám đốc Dương, tôi đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235963/chuong-1135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.