"Tôi sẽ ném mấy người từ trên này xuống dưới."
Trên trán Vương Tín lập tức toát một hôi hột, hắn ta vội vàng nói.
"Chuyện này, chuyện này còn cần tôi xin chỉ thị của xã trưởng. Xin phép đội trưởng Dương cho tôi năm phút để bàn bạc lại với xã trưởng."
Mặc dù điều kiện có chút hà khắc nhưng lời của Dương Gian đã cho hắn ta một chút hy vọng.
"Tôi cho cậu hẳn mười phút để nói chuyện."
Dương Gian tỏ ra cực kỳ hào phóng nói, sau đó nhàn nhã uống cà phê.
"Tôi xin phép."
Lúc này Vương Tín vội vàng lấy điện thoại di động định vị vệ tinh, sau đó đi ra ngoài văn phòng, rồi gọi điện thoại.
Lúc này Trương Lệ Cầm mới hỏi nhỏ:
"Tổng giám đốc Dương, cậu đang giao dịch gì với bọn họ mà ra giá cao thế?"
Dương Gian cười ha ha rồi nói:
"Xử lý một chuyện linh dị. Người của bọn họ chết rồi, hiện tại muốn mời tôi qua đó xử lý. Chuyện này mà làm không cẩn thận là bỏ mạng dễ như chơi. Nên tôi ra giá cao như vậy cũng là bình thường. Dù sao đây cũng là mối làm ăn đầu tiên của tôi, không thể nào hạ giá được. Nếu không những người sau sẽ theo đó mà kỳ cà kỳ kèo, khiến tôi rất khó xử."
Trương Lệ Cầm nói:
"Nếu đã nguy hiểm như vậy thì cậu đừng có đi, không cần gì phải đi mạo hiểm cả. Mỗi ngày thức dậy đi làm như này, chiều về lại tan ca, không phải sẽ tốt hơn hay sao? Dù sao tiền của cậu cũng đủ nhiều rồi, có nhiều hơn nữa cũng chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235964/chuong-1136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.