Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.
"Đáp án của tất cả mọi câu đố đều nằm trên người của ông lão kia.”
"Việc tên Quách Đào kia xuất hiện tại thành phố Đại Xương tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên. Nếu bất cứ nơi nào mà hắn ta đến đều xảy ra chuyện linh dị, vậy tôi không thể phớt lờ chuyện này được."
"Dương Gian, tiếp theo cậu định xử lý chuyện này như thế nào?"
Trương Hàn nghiêm túc hỏi:
"Chuyện này tôi cũng chưa báo cáo cho tổng bộ, bởi vì một số suy đoán của tôi chỉ là lung ta lung tung, chưa đủ chứng cứ nên không dám báo cáo."
Dương Gian nói:
"Tạm thời để chuyện này ở đây đã, chờ sau chuyến đi công tác lần này của tôi xong xuôi, chúng ta lại bàn bạc sau. Đồng thời anh cứ nhìn chằm chằm tên Quách Đào kia là được. Chỉ cần hắn ta xuất hiện tại thành phố Đại Xương liền nghĩ cách bắt sống hắn ta ngay. Tôi nghĩ với năng lực của anh, không khó để làm được chuyện này."
Trương Hàn là ngự quỷ nhân, mặc dù năng lực không tốt nhưng ít ra hắn ta cũng được coi là một vị ngự quỷ nhân khống chế hai con quỷ.
Ở thời điểm hiện tại, hắn ta vẫn được coi là người có phân lượng.
"Chuyện này không có vấn đề."
Trương Hàn gật đầu nói:
"Nhưng cậu mới trở lại được có hai ngày mà hiện tại lại phải đi công tác à?"
Dương Gian trầm giọng nói:
"Lúc trước tôi còn chưa đưa ra được quyết định. Nhưng hiện tại nghe anh nói như vậy, tôi đã hạ quyết tâm. Tôi cần phải đi nước Nhật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235962/chuong-1134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.