Vừa nói, Trương Lệ Cầm vừa đi đến bên cạnh, cười cười rồi ôm lấy cánh tay của Dương Gian, đồng thời hai mắt liên tục đảo qua lại trên người của hắn.
Dương Gian không trả lời, mà khẽ dừng chân, quay đầu nhìn vào trong phòng.
"Trong nhà có người."
Trương Lệ Cầm kinh ngạc nói
"Chẳng lẽ bác gái trở về rồi?"
"Không phải."
Dương Gian đẩy cửa, đi vào đại sảnh.
Bên trong đại sảnh đèn đuốc sáng trưng.
Trương Hàn ngồi ở trên ghế sô pha, dường như đang chờ đợi Dương Gian trở về. Hắn ta có chút xấu hổ nói:
"Nhà của cậu không khóa, với lại việc điều tra lúc sáng đã có kết quả. Nên tôi liền ngồi ở đây chờ cậu về luôn, hi vọng cậu sẽ không để ý."
"Không sao, tuy nhiên đúng ra anh hẳn nên gọi điện thoại cho tôi sớm hơn. Chứ không lại lại phải mất công ngồi chờ ở đây."
Nói xong, Dương Gian liền buông Giang Diễm đang say khướt xuống.
"Tôi dẫn cô ấy về phòng nghỉ ngơi trước đây."
Sau đó Trương Lệ Cầm liền đỡ Giang Diễm, rồi cả hai cùng rời đi.
Dương Gian ngồi xuống nói:
"Kể cụ thể xem chuyện gì đã xảy ra?"
Trương Hàn đưa cho hắn một phần tư liệu:
"Người xâm nhập vào tiểu khu tối hôm qua chính là Quách Đào. Tôi đã cho người sử dụng hệ thống nhận diện khuôn mặt để phân biệt. Hắn ta không phải là người của thành phố Đại Xương, mà là một người ngoại tỉnh nào đó. Trên tư liệu có địa chỉ gia đình nhà hắn ta, còn có thành viên trong gia đình. Những người khác trong nhà hắn ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235961/chuong-1133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.