Bị giam ở trong này cũng vài ngày rồi, nên Tôn Nhân từng kể cho Trương Vĩ biết tình hình đại khái của bản thân hắn ta.
"Câm miệng."
Tôn Nhân vừa bị quỷ khiến cho tỉnh ngủ nên tâm trạng rất tồi tệ, vì vậy hắn ta không thèm để ý đến Trương Vĩ, mà đi thẳng vào trong phòng vệ sinh.
Trương Vĩ tiếp tục hô.
"Tôi làm được mà, cậu tin tôi đi, nhường cỗ thi thể nữ kia cho tôi xem đi."
Tôn Nhân cảm thấy lời khiêu khích của Trương Vĩ rất đúng lúc, khiến hắn ta có ý định muốn giết người.
Trương Vĩ trầm ngâm.
"Đúng rồi, vừa nãy mình quên mất. Đáng ra mình nên nói chuyện này cho đại ca nghe chứ. Nói không chừng hắn cũng sẽ cảm thấy hứng thú đối với nữ quỷ này."
"Tôn Nhân, chờ một chút, đừng có đi vội. Vừa rồi tôi đột nhiên nghĩ đến một việc. Dựa theo quy củ của đại ca, một khi đụng phải chuyện linh dị đều sẽ đặt một cái danh hiệu cho nó. Nãy giờ tôi đã nghĩ kỹ giúp cậu rồi, cậu cảm thấy cái tên quỷ ép giường thế nào? Thật là hâm mộ cậu, chỉ lần đầu tiên đã đụng trúng nữ quỷ, không giống như tôi và đại ca, tất cả những thứ bọn tôi từng gặp đều là quái như vậy."
…
"Dương Gian, là cái này à?"
Khoảng chừng bốn giờ chiều ngày hôm đó, Trương Hiển Quý xách một chiếc rương nặng nề bằng vàng đi vào trong phòng làm việc của Dương Gian.
Dương Gian đi đến, nhìn một chút rồi gật đầu nói:
"Đúng rồi, chính là thứ này. Chú Trương, một lát nữa chú xuống dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235960/chuong-1132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.