"Đối mặt với người nguy hiểm như cậu, đúng ra chúng tôi không nên có bất kỳ sự chủ quan nào, khụ khụ... Chỉ trong nháy mắt đã có thể khiến chúng tôi phải chạy tứ tán. Một đội ngũ được tạo thành từ sáu vị ngư quỷ nhân, vậy mà chỉ trong vòng vài phút đã bị cậu xử lý. Không hổ là mắt quỷ Dương Gian vang danh trong giới ngự quỷ nhân."
Chu Kiệt Phong há miệng hớp lấy từng ngụm không khí, nhưng mặt mũi vẫn bị nghẹn đỏ chót.
Cho dù Dương Gian đã thả lỏng tay một chút, nhưng hắn ta vẫn không thể nào động đậy. Bởi vì sự áp chế của quỷ vẫn còn, nó không liên quan gì đến việc Dương Gian nắm chặt hay lỏng.
Dương Gian lạnh lùng nói:
"Dẫn tôi đi tìm Đồng Thiến, tôi có thể cân nhắc đến việc buông tha cho bọn họ. Nếu không tôi mà quyết tâm muốn tìm thì bọn họ sẽ không chạy nổi đâu. Hiện tại chắc bọn họ cũng chưa thể nào đi được xa."
"Đại ca, hay cậu để tôi đuổi theo xử lý đám người Bùi Đông, tránh tình trạng sau này bọn chúng lại lén lút gây chuyện."
Phùng Toàn đi đến cạnh, đồng thời tỏ ra thái độ cực kỳ kiên quyết.
Vừa rồi hắn ta đã phải ăn thiệt thòi, nên hiện tại ra tay đánh cho đỡ tức.
Dương Gian nói:
"Nếu anh đuổi theo chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Con giun xéo lắm cũng quằn, chứ đừng nói chi đến những người này là ngư quỷ nhân. Chính sự quan trọng hơn, tìm được Đồng Thiên đã rồi lại nói sau. Mạng của bọn chúng không đáng tiền, không quan trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235933/chuong-1105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.