Nếu không bọn chúng cũng không giằng co với Dương Gian lâu như vậy.
Bóng dáng nôn nóng kia tiếp tục thúc giục.
"Thời gian còn lại của chúng ta không nhiều. Chẳng mấy chốc nữa quỷ vực của Dương Gian sẽ xâm nhập được. Đến lúc chúng ta sẽ không còn cơ hội để đàm phán."
"Chết tiệt, tên Phương Thế Minh này đúng là vô dụng. Không phải đã bảo chẳng mấy chốc nữa Dương Gian sẽ phải chết hay sao? Ai có thể nghĩ ra được tên này vẫn còn sống rất tốt."
Bùi Đông nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt có chút dữ tợn. Những vết nứt ở trên mặt lại bị hở, lộ ra huyết nhục màu đỏ tươi.
Ngàn tính vạn tính, bọn chúng cũng không tính ra được, lần này ở phía sau lưng Phùng Toàn lại chính là Dương Gian. Hơn nữa Dương Gian còn khó tiếp xúc hơn so với tưởng tượng của bọn chúng. Hai bên vừa mới gặp mặt, hắn đã giết một người của bọn họ.
Trước đó, sáu chọi một mà bọn chúng còn không dám ra tay, hiện tại bị mất đi một người thì sao dám đánh nhau nữa.
Mấy người bọn chúng đồng thời đưa ra ý kiến của bản thân, nhao nhao một chỗ, hỗn loạn, ồn ào. Mặc dù ý kiến của mỗi người khác nhau nhưng phương hướng đại khái đều giống nhau. Đó chính là bọn chúng thật sự không thể nào chơi lại với Dương Gian. Lần này bọn chúng nhất định phải chịu thua. Còn chịu thua như thế nào và xử lý ra sao thì phải xem cách nói chuyện của Bùi Đông.
"Dương Gian, chuyện lần này là do chúng tôi sai. Tôi sẽ bàn giao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235932/chuong-1104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.