Cơn giận trong lòng của Bùi Đông hoàn toàn tiêu tán, sau đó khẽ rùng mình một cái. Giờ khắc này, dù chỉ là những người đi ngang qua và hơi liếc mắt nhìn về phía bọn chúng thôi, cũng đã khiến hắn ta cảnh giác, giống như nguy hiểm đang tiềm ẩn ở đâu đó xung quanh bọn họ vậy.
"Đi, đi mau, chúng ta không cứu hắn ta được nữa rồi. Trước tiên cứ đảm bảo an toàn cho bản thân đã rồi nói sau."
Không chút do dự nào, bọn chúng bắt đầu rút lui.
Giờ phút này Bùi Đông có cảm tưởng, sai lầm lớn nhất của đời hắn ta chính là ngày hôm nay đụng phải mắt quỷ Dương Gian. Hai bên vừa mới chạm mắt bọn chúng đã tổn thất hai thành viên. Đây là chuyện trước nay chưa từng có. Cho dù bọn chúng có gặp phải quỷ cũng không thất bại nhanh như thế này.
"Mà thôi bỏ chạy cũng còn tốt hơn là bị đoàn diệt đi..."
Trong lòng của hắn ta chỉ biết tự an ủi bản thân như vậy. Đồng thời âm thầm thề, sau này hắn ta sẽ né thật xa, tuyệt đối không làm chuyền gì có dính dáng đến Dương Gian hết.
Một đám người, khi đến thì hung hăng, nhưng khi chạy lại chật vật, hốt hoảng.
Cũng ngay lúc này.
Chu Kiệt Phong bị buộc không còn cách nào khác, chỉ có thể tiết lộ tình huống của Đồng Thiến:
"Cô ấy bị chúng tôi nhốt ở trong huyện Tiểu An, chứ chưa từng rời khỏi chỗ này. Dương Gian nhíu mày:"
"Bị mấy người giam lại? Vì cái gì?"
Chu Kiệt Phong nói:
"Là bởi vì chúng tôi phát hiện ra Đồng Thiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235934/chuong-1106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.