Vương Duyệt nói:
"Cái gì kỳ quái?"
Tôn Vu Giai nhô ra từ trong chăn và nói:
"Đương nhiên là người tên Dương Gian kia."
Vương Duyệt nói:
"Chẳng phải hắn là một tên tiểu bạch kiểm hay sao? Dáng dấp không được đẹp trai mà suốt ngày cứ tỏ vẻ ta đây. Loại người muốn tiền không có tiền, muốn bằng cấp không có bằng cấp kia, trước sau gì cũng sẽ chịu thiệt thòi."
"Điều tôi kỳ quái không phải cái đó, mà chính là tên Dương Gian kia đến trường của chúng ta như thế nào? Sau đó làm sao có thể xuất hiện ở phía ngoài phòng học của chúng ta? Khi Miêu Tiểu Thiện gọi điện cho Dương Gian, hắn cũng không ở trong trường học mới phải chứ. Thế nhưng vừa mới gọi điện thoại xong thì Dương Gian đã xuất hiện. Cái này cũng có chút nhanh quá đi."
Sau khi nghĩ kỹ lại, cô ta đột nhiên phát hiện ra có rất nhiều điều không phù hợp với lẽ thường từ trên người của Dương Gian.
Thực tế, phản ứng này của cô ta đã chậm rất nhiều, trước đó Lưu Tử đã phát hiện ra điều này rồi. Cho nên Lưu Tử mới lựa chọn tin tưởng lời Dương Gian nói, sau đó vội vàng chạy theo, rời khỏi căn phòng ngủ này.
"Ý cậu định nói là gì vậy?"
Vương Duyệt vẫn còn đang tức giận, cho nên không có suy nghĩ được nhiều.
Tôn Vu Giai nhỏ giọng nói:
"Càng nghĩ tôi càng cảm thấy có gì đó không đúng mà thôi, với lại bộ dạng vừa nãy của Lưu Tử rất khác thường. Sau khi đuổi theo hai người kia đến giờ còn chưa trở về. Cậu nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235679/chuong-851.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.