Vương Duyệt lấy hết dũng khí nói:
"Cậu sợ cái gì vậy, cũng chưa chắc đã là quỷ thật sự đâu. Cho dù có quỷ thật sự đi nữa thì chúng ta cần gì phải sợ. Tôi không tin quỷ lại dám lộ mặt ra ngoài. Nếu không chúng ta đi sang phòng bên cạnh tránh một hôm. Càng nhiều người chắc chắn quỷ sẽ càng sợ."
Ở trong tiềm thức của cô ta, quỷ chỉ coi như là một việc cỏn con, cùng lắm chỉ là dọa người một chút, không đến mức nghiêm trọng như vậy đâu.
Đây chính là ví dụ điển hình của câu nói nghé con không sợ cọp.
Không trải qua chuyện linh dị thực sự, thì không thể nào biết được cảm giác tuyệt vọng nó khủng bố đến cỡ nào.
Miêu Tiểu Thiện từng gặp phải chuyện linh dị của quỷ gõ cửa ở trường Thất Trung, nên đã trải qua cảm giác này rồi. Vì thế khi nghe Dương Gian nói rằng bức tranh sơn dầu có vấn đề, cô lập tức hận mình không đủ sức để kéo mấy người bạn cùng phòng bỏ trốn ngay lập tức. Nếu không phải những người này không chịu nghe lời của cô thì sao lại chậm trễ thời gian lâu như thế này được. Cho nên khi Dương Gian mắng ba người bọn họ là ngu như heo thì Miêu Tiểu Thiện không có phản bác.
"Xong chưa? Chúng ta đi nhanh đi."
Tôn Vu Giai nhìn thấy Vương Duyệt đã mặc xong quần áo, liền vội vàng mở cửa phòng ngủ để chuẩn bị đi ra ngoài.
"Khoan, đợi tôi một chút, tôi lấy cái túi."
Sau khi mang giày xong, Vương Duyệt đột nhiên nhớ đến cái gì đó, nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235680/chuong-852.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.