Miêu Tiểu Thiện hơi cúi đầu:
"Thế nhưng mấy người đó là bạn cùng phòng của tôi, tôi cũng không thể thấy chết mà không cứu như vậy chứ. Không phải khi ở Thất Trung cậu cũng từng liều mạng cứu bọn tôi hay sao?"
Dương Gian trầm giọng nói:
"Cứu không được hết toàn bộ mọi người đâu. Hiện tại chuyện linh dị đang càng ngày càng nhiều, số lượng người bị hại cũng càng ngày càng tăng. Nếu ai mà cậu cũng muốn cứu thì cậu sẽ không thể nào cứu được. Bởi vì cậu sẽ chết nhanh hơn cả bọn họ. Chu Chính là ví dụ tốt nhất, tôi không muốn trở thành Chu Chính thứ hai đâu. Nếu phải lựa chọn giữa được và mất thì vì cái gì tôi không ưu tiên cam đoan sự an toàn cho người thân bạn bè của tôi trước chứ."
Miêu Tiểu Thiện thầm nói:
"Dương Gian, cậu đã thay đổi rồi."
Dương Gian nói:
"Là do cậu quá lương thiện. Nếu tôi mà cũng có tư tưởng giống như cậu thì chắc đã chết từ lâu rồi."
Miêu Tiểu Thiện nói:
"Được rồi, chúng ta không cãi nhau nữa, được không? Nếu bức tranh kia đã nguy hiểm như thế, thì cậu có cách gì để khiến cho toàn bộ người trong ký túc xá rời đi không? Tôi không muốn mấy người kia phải trải qua chuyện như vậy, dù sao đối với mấy cô ấy mà nói, chuyện linh dị là một thứ quá mức tàn khốc... Cứ coi như tôi đang cầu xin cậu, có được không?"
Nhìn thấy bộ dạng của Dương Gian vẫn cực kỳ lạnh lùng, Miêu Tiểu Thiện lập tức ôm lấy cánh tay của hắn, sau đó cầu xin.
"Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235678/chuong-850.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.