Thật ra hắn cũng không nói dối, sự thật chính là như vậy.
Bởi vì Trương Vĩ đã chết một lần nên con quỷ kia đã bị biến mất. Vì thế hắn sẽ không có cách nào để đi vào bên trong tấm gương mà cứu người được.
Lưu đội trưởng nói:
"Trương Nguyên, cậu ta bị nhốt trong tấm gương. Cậu ta bị chết khát, cái chết của cậu ta rất thống khổ. Tôi đã tận mắt nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện. Thậm chí tôi còn không dám nói chuyện này cho mẹ cậu ta biết. Cậu có biết không, ngày hôm qua, mẹ của cậu ấy chạy đến bậc thang ngồi kêu khóc cho con trai của bác ấy. Mặc dù tôi đã nói là Trương Nguyên mất tích nhưng mà có lẽ bác ấy đã đoán được là Trương Nguyên chết rồi. Lúc đó tôi cũng không biết an ủi bác ấy như thế nào. Thậm chí tôi còn không đủ dũng khí để nói cho bác ấy biết chân tướng của sự việc."
Lưu đội trưởng tỏ ra vô cùng trịnh trọng và thành khẩn nói với Dương Gian.
"Tôi cũng hiểu, ở trước mặt chuyện này, một khi bị cuốn vào trong đó thì tỷ lệ hi sinh là rất lớn. Thế nhưng cậu là Cảnh sát Quốc tế, cậu có khả năng để giải quyết chuyện này. Tôi cũng không phải là muốn cầu xin cậu làm chuyện gì cả, bởi vì tôi hiểu rõ, các cậu cũng đang dùng tính mạng. Nhưng tôi vẫn không nhịn được, tôi muốn nói với cậu một câu. Sau này phải trông cậy vào cậu, đừng để cho sự hi sinh của chúng tôi biến thành vô nghĩa."
Dương Gian không có trả lời nhưng xuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235116/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.