Dương Gian tiếp tục suy tư.
"Sẽ không phải quỷ anh chứ, nếu là nó, có lẽ mức độ nguy hiểm chỉ có cấp C mà thôi. Nó có thể giết từng người, từng người một, quá chậm. Thế nhưng từ lần gặp ở trung tâm thành phố cho thấy nó đã trưởng thành thật rồi. Lúc đó nó đã có thể sử dụng được quỷ vực."
"Chỉ là phạm vi quỷ vực lúc đó còn rất nhỏ, miễn cưỡng bao phủ được toàn bộ phạm vi một tầng của một tòa nhà. Hơn nữa người bình thường vẫn có thể tự do đi ra, đi vào?"
"Khoan đã, vì sao mình lại cho rằng cái kia của quỷ anh chính là quỷ vực chứ?"
Hắn lại nghĩ về chuyện linh dị lần trước ở văn phòng trung tâm thành phố, một đám dân văn phòng đụng phải quỷ anh, lúc đó có mấy người bị ép buộc nên đã nhảy từ tầng 13 xuống dưới. Nếu là quỷ vực thì đám người kia sẽ không có cơ hội để nhảy lầu nên đây cũng không phải là quỷ vực.
Ít ra nó cũng không thể nào có những tính chất giống với quỷ vực của Dương Gian được.
"Trực giác nói cho mình biết, chuyện linh dị lần này không cách nào đánh đồng cũng các chuyện linh dị bình thường. Nếu không chuẩn bị sẵn sàng từ trước hoặc nghĩ ra cách giải quyết ngọn nguồn toàn bộ chuyện này, có lẽ hậu quả của nó sẽ cực kỳ nghiêm trọng."
Dương Gian nhìn bầu trời dần chuyển thành tối đen, sự bất an trong lòng cũng theo đó càng ngày càng lớn.
Xe dừng lại.
Dướng Gian xuống xe đi vào bên trong cục cảnh sát của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235115/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.