Nói đến đây, Giang Diễm lại hạ thấp giọng xuống, biến tướng âm thanh cho nó khủng bố thêm một chút.
"Hai ngày trước, ở bên ngoài đã từng chết hai mươi mấy người, thi thể nằm la liệt khắp nơi, nghe Dương Gian bảo là trong căn nhà này có quỷ. Ở trên tầng 5 của căn phòng này có chứa đựng một số thứ không ai dám tiếp xúc. Lần trước chắc cô cũng hiểu được nguyên nhân vì sao khắp căn biệt thự lại phải bịt kín bằng vải đen rồi chứ? Bởi vì chỗ này có một con quỷ, con quỷ kia nằm ở trong căn biệt thự này. Đến hiện tại tôi vẫn còn chưa biết được thứ kia đã đi hay chưa nữa. Cũng có thể là lúc này nó đang ngồi ở đây nghe chúng ta nói chuyện"
Mặc dù trong lòng Trương Lệ Cầm có chút sợ hãi nhưng cũng không cô không có biểu hiện ra.
"Lần trước tôi cũng đã nghe tổng giám đốc Dương nói chuyện qua rồi. Thế nhưng nhắc đến chuyện này thì tôi lại phải cảm ơn tổng giám đốc Dương. Nếu không nhờ ngài ấy cứu thì có lẽ là lần trước hai chúng ta sẽ không thể nào thoát khỏi trung tâm thành phố được."
Nói thế nhưng trên mặt của cô vẫn có bộ dạng nặng nề của người mang tâm sự.
Trời ơi, vì sao đến cả cái này rồi mà cô ta vẫn không chịu hoảng sợ chứ? Nếu có Trương Vĩ ở chỗ này thì tốt rồi, cậu ta chắc chắn sẽ có cách để đuổi cô gái Trương Lệ Cầm này đi. Đáng tiếc là một nhân tài ưu tú như vậy lại bị cha của cậu ta mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235117/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.