Hắn tin tưởng, bên trong quỷ vực sẽ không chỉ có mỗi nhóm người Đồng Thiến còn sống nên con quỷ kia đang tập kích nhóm khác, nếu không con quỷ kia đã tấn công thêm lần nữa rồi.
Tiếng của hắn không quá lớn nhưng nó lại có thể vang rất xa trên con phố yên tĩnh, hắn tin tưởng toàn bộ người sống sót ẩn núp ở xung quanh sẽ nghe được.
Rất nhanh, Đồng Thiến đi ra từ một cửa hàng ở bên cạnh, mái tóc đã được buộc đuôi ngựa lại ở phía sau. Khi cô đi đến đây mái tóc đuôi ngựa đung đưa, cùng với bộ quần áo của cảnh sát khiến cho người ta cảm giác được cô đang đi rất hiên ngang, chỉ là khuôn mặt của cô không được tốt lắm.
"Tôi còn tưởng rằng câu nói lúc nãy của cậu chỉ là thuận miệng mà thôi, không nghĩ đến cậu sẽ có lòng tốt quay trở lại cứu đám người chúng tôi."
Dương Gian hạ kính xe xuống, nhìn cô ta và nói:
"Nếu cô chết ở trong thành phố Đại Xương, chỗ này lại nhiều thêm một con quỷ. Đến lúc đó tôi lại phải đi thu dọn cái cục nợ của cô, có phải là rối rắm, mệt mỏi hơn không."
Giờ phút này Đồng Thiến cũng không có tức giận, ngược lại cô biểu đạt lòng biết ơn với Dương Gian.
"Mặc kệ cậu nói như thế nào, cậu đã chịu quay lại đây để cứu chúng tôi, tôi phải cảm ơn cậu. Không phải cảm ơn vì mấy người sống sót kia mà còn có cả vì chính bản thân tôi."
Dương Gian hơi sững sờ một lát, sau đó bình tĩnh nói:
"Xem ra cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235057/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.