Giang Diễm bắt đầu chảy nước mắt, cô nức nở đáp lại:
"Tôi làm sao mà biết được chứ. Dù sao cậu ta cũng đã đến đây rồi, còn việc cậu ta có tìm được chúng ta hay không thì tôi đành chịu thôi. Cô không cần hỏi tôi làm gì, tôi không biết được nhưng tôi biết, nếu Dương Gian không đến cứu chúng ta, chúng ta sẽ chết chắc."
"Cách mà hiện tại chúng ta có thể làm là ngồi thành thật ở trong xe đợi cậu ta tìm đến mà thôi. Có thể trụ được càng lâu càng tốt, còn lại tôi không biết phải làm như thế nào."
Có điều cô còn chưa nói xong, điện thoại di động của cô reo leng keng.
Giang Diễm căng thẳng nhìn xem màn hình điện thoại, sau khi cô thấy được người gọi là Dương Gian thì cô mới bấm nhận cuộc gọi.
"Mở cửa xe đi."
"Cậu đang ở đâu vậy?"
Dương Gian nói:
"Đừng có lảm nhảm nhiều như vậy, tôi bảo chị mở cửa xe, chị không nghe thấy à?"
Giang Diễm nói:
"Tôi nghe được nhưng hiện tại tôi đang lái xe mà. Hơn nữa bên ngoài còn có quỷ nữa, tôi không dám mở ra. Lúc nãy có một con quỷ đã sắp sửa tiến vào được trong xe. Hiện tại cậu đang ở đâu vậy? Nhanh đến cứu tôi đi."
Dương Gian nói:
"Nếu chị còn nói mấy câu vô dụng này nữa, tôi sẽ đi ngay lập tức."
Giang Diễm hoảng sợ, cô vội vàng mở cửa xe ra.
"Đừng, tôi sẽ nghe lời cậu, tôi sẽ mở cửa xe ngay mà, cậu đừng có đi."
Cửa xe vừa mở ra.
Một ánh nến quỷ dị chiếu vào bên trong, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235056/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.