Dương Gian rất máu lạnh nhưng tên kia lại càng máu lạnh và tàn nhẫn hơn.
Dương Gian gật gật đầu.
"Tốt lắm."
Lần này sắc mặt của Vương Nhạc trở nên căng thẳng thật sự. Đối mặt với một mình Dương Gian hắn ta còn chưa có bất kỳ lòng tin nào, huống chi hiện tại lại lòi ra thêm một vị Cảnh sát Quốc tế.
"Chuồn! !"
Vương Nhạc không chút nào do dự, vội vàng xoay người bỏ chạy nhất định phải bỏ chạy nếu không người chết chắc chắn sẽ là hắn ta. Sự uy hiếp của hai người kia còn lớn hơn rất nhiều so với lão quỷ, bởi vì ít ra lão quỷ cũng không tập trung truy sát hắn ta mà Dương Gian lại quyết tâm muốn giết chết hắn.
"Hiện tại muốn đi có lẽ đã quá muộn."
Dương Gian lập tức giơ súng lên bắn một phát.
"Đoàng!"
Một tiếng súng vang lên, ở khoảng cách gần như thế, khả năng Dương Gian bắn trật là không thể nào xảy ra.
Vương Nhạc lập tức kêu lên một tiếng đau đớn, sau đó ngã vật xuống đất.
Quả nhiên thứ đồ chơi này cũng có tác dụng không nhỏ đối với ngự quỷ nhân. Nhưng nếu muốn dùng súng lục đặc chế này để giết chết một vị ngự quỷ nhân, Dương Gian cảm thấy điều này quá vô lý, không thể thực hiện.
Lúc này Vương Nhạc đang nằm rạp trên mặt đất, sắc mặt của hắn ta đã trở nên dữ tợn, nhìn chằm chằm vào Dương Gian. Hắn ta thét to:
"Dương Gian. Đây chính là do cậu khơi mào trước đó, nếu cậu đã không muốn cho tôi sống nữa, vậy thì chúng ta cùng nhau chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235058/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.