Edit: Winnie
Lúc Đào Nhiễm tới nơi, thấy đám người đông đúc liền sợ ngây người!
Thật sự đông....người đông như kiến.
Một đám người đang ngồi theo hình chữ U nói chuyện, thấy cô bước vào, bỗng nhiên an tĩnh.
Có người hỏi khẽ: "Đây là Đào Nhiễm vủa Cẩm Thành à? Thật xinh đẹp nhỉ."
Đào Nhiễm yêu cái đẹp, bên ngoài nắng gắt, cô thu lại chiếc dù trên tay, hôm nay mặc chiếc áo màu dương nhạt không tay, khoác áo đen bên ngoài, cùng chiếc váy ngắn màu đỏ khiến cô trở nên thật hoạt bát xinh đẹp.
Kiều Tĩnh Diệu nhìn cô cười cười, đồng thời tỏ vẻ thần bí chớp mắt ý bảo cô nhìn vào phía bàn đầu hình U bên phải mà xem.
Đào Nhiễm nhìn theo, phản ứng đầu tiên là giơ tay sờ máu tóc đen bị cắt lung tung của mình.
Cuối quây bar, thiếu niên mặc sơ mu trắng tay cầm chén rượu. Hắn ta thu hồi tầm mắt đang nhìn về cô biể tình không chút dao động
Người bạn cạnh hắn hỏi: "Giang Diệp, thêm ly nữa chứ?" Người đó có vẻ khẩn cầu.
Giang Diệp lạnh mặt, hiển nhiên là lần đầu tiên tới những nơi như vầy, cả người đều toát ra vẻ muốn sống chớ gần.
Lam Hải Dương nhìn thoáng qua, rồi hỏi Hứa Thâm ngồi cạnh: "Hey, mày làm cách nào kéo được tên đệ tử tốt đến đây thế?"
Hứa Thâm ha một tiếng: "Sao mày hiểu được." Rồi cười một tiếng trầm thấp nhìn qua Đào Nhiễm, nói: “Đào Nhiễm uống cái gì không?”
Đào Nhiễm có vài phần không được tự nhiên, giọng nói khô khốc: “Có nước cam không?”
Ở đây không có, nhưng Kiều Tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-tin-anh-yeu-tham-em-dau/7674/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.