Edit: Winnie
Chuyện học kỳ 1 Đào Nhiễm theo đuổi Giang Diệp, tuy không nói là quá oanh động, nhưng cô bạn này ý chí mãnh liệt, đụng nhiều vật cản vẫn quyết đi tới. Vốn nghĩ có thể thấy một màn thổ lộ nhưng không ngờ cô ấy lại xin lỗi.
Anh có thể tha thứ cho em không?
Giang Diệp lạnh lùng nói: “Không thể.”
Hai chữ này nó ra làm không khí vốn an tĩnh lại thêm phần quỷ dị, cơ hồ không ai dám phát ra tiếng động.
Đào Nhiễm cũng ngẩn ngơ, Giang Diệp nói không thể?
Hình như không phù hợp lắm với tính cách của anh ấy?
Cô dựa vào tường, Giang Diệp một hơi uống cạn ly rượu, nhìn cô một cái, ánh mắt sạch sẽ bình thản, che giấu tất cả cảm xúc.
Hắn buông ly đứng dậy, lồng ngực phần phồng lên xuống cố gắng như hô hấp bình thường.
Bên cạnh có thiếu niên nhỏ giọng gọi hắn: “Giang Diệp.” Cậu thất thố.
Hắn lại lần nữa ngồi xuống.
Đào Nhiễm vẫn luôn xấu hổ đứng đó, sợ vừa ngẩng đầu nước mắt lại rơi. Cô vừa thất vọng vừa khổ sở, cô từ bỏ thích anh rốt cuộc nhận được đáp án phủ định.
Kiều Tĩnh Diệu đau lòng, vội hắng giọng rồi nói: "Mọi người chia bài lại nào." Sau đó hung hăng trừng mắt nhìn tên đầu sỏ gây tội.
Hứa Thâm cũng ngơ ngác, hướng đi này sao mà thần kỳ vậy chứ.
Mọi người còn chưa kịp đưa bài lại, Văn Khải đã nhanh chóng gom hết.
Trên mặt cậu ta mang ý cười: "Để tôi để tôi."
Cậu ta gom gọn bài xong Đào Nhiễm cũng đi về tới chỗ của mình. Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-tin-anh-yeu-tham-em-dau/7675/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.