Edit: Winnie
Ngụy Tây Trầm híp mắt nhìn Đào Nhiễm, cong cong môi: "Được thôi."
Đào Nhiễm đương nhiên không dám được một tấc lại tiến một thước, nịnh bợ dọn sẵn cái bàn, cam đoan: "Yên tâm, tôi giúp cậu giữ bàn, nhất định không để cậu ngã."
"Không cần." Ngụy Tây Trầm vóc dáng cao, chỉ cần giơ tay là có thể chạm đến đỉnh bảng, cậu không nói chuyện nữa, giúp cô lau sạch bảng đen.
Thuốc màu rất khô bám rất chặt, mỗi lần lau đều phải dùng lực thật mạnh.
Đoạn Phân Phương có chút đau lòng, lặng lẽ kề tai Đào Nhiễm nói nhỏ:
"Cậu không ưa cậu ấy sao? Năm rồi đều là ba người cùng nhau lau mà."
Đào Nhiễm nhỏ giọng: "Tớ biểu hiện rõ ràng vậy sao?"
Đoạn Phân Phương: "......" Không cần cảm ơn nhắc nhở, rất rõ ràng.
Bởi vậy câu tiếp theo cô đành nuốt trở vào, ai cũng biết làm báo bảng cần phải cố gắng, nhưng cũng không có khen thưởng gì. Ngụy Tây Trầm nguyện ý hỗ trợ, thật sự đã là ngoài dự kiến của cô, cô liền cảm thấy cậu thiếu niên này không tồi nha.
Lớn lên vẻ ngoài được, tâm địa cũng được.
Chờ đến Ngụy Tây Trầm lau sạch bảng, mặt trời đã vẽ một cảnh mỹ lệ phía hoàng hôn.
Theo trình tự định sẵn, hẳn là Đào Nhiễm vẽ tranh trước, sau đó tới Ngụy Tây Trầm viết chữ lên.
Ngụy Tây trầm quay đầu lại, liền thấy Đào Nhiễm ngồi chỗ bàn cô thản nhiên xem truyện tranh, Đoạn Phân Phương thì ngồi bên cạnh làm bài tập.
Gân xanh trên trán cậu nhảy nhảy, lần đầu tiên có người không để ý mà xem cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-tin-anh-yeu-tham-em-dau/7671/chuong-6-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.