Edit: Winnie
Hoàng đế rời khỏi lãnh thổ liền gặp hạn, còn phải ngoan ngoãn mặc đồng phục.
Văn Khải giơ ngón tay cái lên: "Anh mặc như vầy đẹp trai phát sáng, ha ha ha."
"Biến."
"Em nói thật, nếu ở đây gò bó quá không bằng anh về lại Thanh Từ đi, ít nhất tự do không ai quản."
Ngón tay Ngụy Tây Trầm đang lật sách dừng dừng một chút: "Đừng quan tâm quá mức!"
Văn Khải thấy khuyên không nổi, cũng không nói thêm, hắn cũng biết lần này anh Ngụy tới Nam thành vì đại sự, tuy không rõ là gì nhưng thôi, hắn cứ im lặng vầy là được.
Văn Khải vẻ mặt đau khổ: "Anh Ngụy, sau này em ở đâu?" Hắn biết Ngụy Tây Trầm không để hắn ở cùng.
Ngụy Tây Trầm mười ngón giao nhau, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Trên lầu có một nhà muốn dọn đi, tự đi liên hệ."
"Dạ được." Dù sao hắn cũng không có việc gì làm, cũng không cần đi học, thời gian dư dả nhiều lắm: "Em còn cần làm gì khác không?"
Ngụy Tây Trầm dựa vào sô pha, ánh sáng trong mắt bất định.
Cậu đột nhiên nhớ tới, người cô nhắc, tên là Giang Diệp thì phải.
~
Ngày thứ ba, Đào Nhiễm vừa vào phòng học đã thấy bầu không khí quái quái.
Cô vào từ cửa sau, rất nhiều ánh mắt nhìn về phía này.
Cô hướng theo tầm mắt bọn họ, Ngụy Tây Trầm đang giải bài tập, vẻ mặt thanh lãnh, ngòi bút uyển chuyển trên giấy.
Cậu ta cũng không thèm che giấu vết thương trên mặt, mảng xanh tím nơi khóe miệng làm người ta càng thêm sợ hãi.
Đào Nhiễm nhìn vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-tin-anh-yeu-tham-em-dau/7670/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.