Chúng ta không quay lại được nữa rồi.
***
Vừa trở về từ nông trại Triệu Hoài An liền mệt mỏi rã rời. Chú Khang vừa lái xe thỉnh thoảng lại ngó cô. Ông nhìn mà cũng xót xa.
"Tiểu thư, hay là cô cứ chợp mắt một lúc. Chắc không có ai gọi vào tối muộn thế này đâu."
Đãng nhẽ có thể nghỉ lại đợi sáng rồi về cũng được, vốn dĩ ông chủ không quá khắt khe với tiểu thư. Cho dù cô ấy không phải con ruột nhưng vẫn luôn bao che. Chỉ là tiểu thư từ lúc trở thành người nhà họ Phó thì liều mạng làm việc, trong mắt ông cô lúc nào cũng bận rộn, thời gian ở nhà giảm nhiều. Nhưng chỉ cần có chút rảnh rỗi liền ở cạnh phu nhân giúp bà giải khuây. Tuy tiểu thư luôn cười vui như thể mọi chuyện đều ổn nhưng ông hiểu, sống trong nhà họ Phó khiến cô áp lực, bí mật của người giàu có bao giờ là ít, lại càng không đơn giản. Người làm quản gia như ông biết lại chẳng thể nói, chỉ đành nhìn cô cố gắng đi tìm hiểu. Điều duy nhất ông có thể giúp chính là dung túng cô.
Triệu Hoài An gật đầu cười cảm kích với ông.
"Vậy làm phiền chú rồi. Nếu có gì thì chú cứ gọi cháu dậy."
Cô vội vàng về thành phố S không phải vì Phó Văn gọi mà là vì Tô Minh Tuấn. Cuối cùng cũng có thể biết được đáp án. Cô đợi ngày này lâu lắm rồi. Trí nhớ thời gian gần đây đột nhiên suy giảm nhanh chóng, từ ngày Trần Hạo đưa cô bát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-quen-anh-dung-ca-doi-de-yeu/2920758/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.